Man United hỗn loạn: Sai lầm khủng khiếp của Van Gaal và Woodward

Sir Alex Ferguson, trong cuốn sách mới nhất của ông mang tựa “Leading”, đã đề cập hai khẩu quyết mà ông luôn nhắc đi nhắc lại với những cầu thủ Man United

Thứ nhất: Không đội bóng nào lớn hơn Man United; và thứ hai: Kỳ vọng với việc khoác lên người chiếc áo đỏ là rất lớn.

Không thể không nghĩ tới điều đó sau khi đội bóng cũ của Ferguson bị loại khỏi Champions League tối thứ Ba vừa rồi. Kết quả đó thực ra không phải là bất ngờ, dù Man United đã chơi hỗn loạn một cách khó tin.

Điều bất ngờ là đội chủ sân Old Trafford giờ đang có vẻ không còn tin vào những gì Sir Alex Ferguson, và đồng sự của ông, David Gill, vẫn tin tưởng và truyền tải cho cả đội bóng nữa. Gill và Sir Alex cũng trải qua những giai đoạn khó khăn, những thời kỳ chuyển giao nhọc nhằn và cả những mùa giải trắng tay, nhưng họ không bao giờ thôi tin rằng Man United là đội bóng vĩ đại nhất, không chỉ ở Anh.

 

Đúng là may rủi cũng có vai trò nhất định trong việc Louis van Gaal và các học trò phải xuống chơi ở Europa League, nhưng vận may không thể nào giải thích cho việc Man United bị loại ở một bảng đầu gồm các đội đang xếp hạng 30 (PSV Eindhoven), 34 (CSKA Moskva) và 67 (Wolfsburg) trên bảng xếp hạng của UEFA.

Premier League vẫn là đốm hy vọng lập lòe phía trước. Chelsea đã bỏ cuộc. Không ai tin Leicester sẽ trụ được ở ngôi đầu trong vài tháng nữa. Arsenal ngập trong chấn thương và Man City chưa bao giờ ổn định (họ cũng có thể sẽ ưu tiên Champions League hơn). Nhưng một đội bóng như Man United không thể chỉ bám víu vào những hy vọng mơ hồ đó.

Họ đã phạm quá nhiều sai lầm và bỏ lỡ quá nhiều cơ hội ở thời kỳ hậu Ferguson để rồi lâm vào tình cảnh như hiện giờ. Trách nhiệm không chỉ ở Van Gaal, hay một con dê tế thần khác, David Moyes, mà trước hết, là ở Phó Chủ tịch điều hành Ed Woodward.

Tất cả bắt đầu vào mùa Hè 2013 với việc trả khoản tiền 27 triệu bảng mua đứt hợp đồng của Marouane Fellaini. Rồi đến mùa Đông, họ đưa về Juan Mata từ Chelsea với 36 triệu bảng nữa. Sau khi đã sa thải Moyes, họ lựa chọn Van Gaal, lúc đó đang dẫn dắt Hà Lan ở World Cup, khiến ông chỉ có thể bắt đầu công việc mới vào cuối tháng 7.

Trong hoàn cảnh như thế, các vụ chuyển nhượng lẽ ra phải được thu xếp sớm để tân HLV có thời gian làm việc với đội hình mới. Nhưng không. Marcos Rojo (20/8), Di Maria (26/8) và Daley Blind (30/8) đều tới rất muộn. Càng khó hiểu hơn khi Rojo có điều khoản mua đứt (và Man United đã phải trả đúng khoản tiền đó, chứ không thương lượng bớt được xu nào); Blind vốn ở cùng Van Gaal suốt mùa Hè; còn Di Maria lại có giá tới 66 triệu bảng, dù Real Madrid đang rất muốn bán.

Cũng mùa Hè đó, Woodward không thể gia hạn hợp đồng với David De Gea, một tai họa trực chờ đã trở thành sự thật mùa Hè sau. Điều khó hiểu trong vụ lùm xùm kéo dài suốt gần 2 năm trời này là Woodward gần như làm việc với người đại diện của De Gea, Jorge Mendes, mỗi ngày. Điều khó hiểu hơn là Mendes cũng là người đại diện của Di Maria và Anthony Martial, hai chữ ký đang có nguy cơ trở thành lãng phí nhất ở Old Trafford mọi thời.

Van Gaal và Woodward

Sau khi đã chi ra 250 triệu bảng trong 2 mùa Hè, giờ đây Man United và ban lãnh đạo của họ đang đứng trước nguy cơ phải phá bỏ tất cả để làm lại từ đầu. Ngành kinh doanh bóng đá, cũng như kết quả của những trận đấu, luôn cực kỳ khó đoán, nhưng nói chung, nếu bạn là một HLV đã phá mọi kỷ lục chuyển nhượng của CLB (như Van Gaal), thì bạn được kỳ vọng phải thành công, nhất là ở một đội bóng như Man United.

Mọi nhà lãnh đạo đều có thể phạm sai lầm. Sir Alex và Gill không phải ngoại lệ, nhưng những sai lầm của họ chỉ khiến việc Man United thành công khó khăn hơn. Còn những sai lầm của Van Gaal và Woodward đang có nguy cơ nhấn chìm đội bóng áo đỏ xuống vực sâu.